Tháng 4. Nắng. Phố bực bội nhả hơi nồng của khói, của bụi, của vài bụm mưa khan khát. Cái ngột ngạt của trời, của mây, của gió, xui lòng người ta thêm bức bối...
Tháng 4. Chợt
nhận ra trong cái nắng thừa thãi của
trời, có muôn vàn loài
hoa đẹp. Ấn tượng nhất là Hoa hoàng hậu. Đẹp mê hồn.
Không hiểu từ đâu mà cái màu vàng tuôn ra
tràn ngập cả cây chỉ qua 1, 2 đêm. Mà cái màu vàng ấy mới đẹp
làm sao chứ. Vàng thanh
nhé, không quá đậm, cũng
không nhạt, một màu đủ tươi,
đủ sáng, đủ dịu dàng để
quyến rũ. Mà mềm mại nữa,
mỗi cành hoa thanh tao rủ xuống, từng
chùm, từng chùm, nhiều vô số bông. Lấp
ló trong những chùm hoa
là những tán lá xanh, nụ xanh nhẹ nhàng, tươi mới. Hình như
có chàng họa sĩ nào đã
tung những nắm màu lên cây để từng gam màu rủ
xuống như những ngón tay xinh. Phải chăng đấy
là lí do người ta gọi Hoa hoàng hậu?
