Em Mai, lớn hơn TN 11 tuổi. Nhưng em Mai lại là em, vì mẹ em Mai là em gái của ba TN. Em Mai xinh xắn, biết trang điểm và đã thực sự là một cô gái dậy thì. Năm 4 tuổi, TN được về quê, được chơi với em Mai, được em Mai cưng chiều nên TN coi em Mai như chị của mình. Còn em Mai, mặc dù là em, trong lòng vẫn biết TN là chị, nhưng em Mai thường chỉ gọi tên TN và xưng tên mình khi trò chuyện chứ chả khi nào gọi TN bằng chị. Bố mẹ em Mai đều nói em Mai quậy, lười học và ham chơi. Tuy vậy, em Mai cũng biết chăm em lắm - đứa em trai út kém em Mai 11 tuổi. Bố mẹ đi vắng, em Mai ở nhà đảo lộn tất cả nhà cửa - theo một trật tự mới, mua sơn về và biến căn phòng của em Mai thành một thế giới đầy màu sắc và hình ảnh. Một cô bé thực sự cá tính. Nhưng bố mẹ em Mai lại bảo căn phòng của em Mai giống như động quỷ.
Bố em Mai - người đàn ông có thể nói là khá thành đạt, dù không được học hành nhiều nhưng chú ấy là một nhà thầu xây dựng khá xuất sắc. Xuất phát từ đôi bàn tay trắng, đến nay chú đã có nhà cao cửa rộng, xe hơi riêng, lúc nào thích thì đưa vợ con đi du lịch. Một cuộc sống mà tất cả những người dân quê đều ao ước. Mẹ em Mai, người phụ nữ nhỏ bé, học hết lớp 8 thì nghỉ, suy nghĩ giản đơn, không thích xa hoa, không thích tiêu tiền, thường ở nhà với chút việc nhà, chút việc đồng, và chăm sóc 3 đứa con nhỏ. Em Mai lớn nhất trong nhà, lại chỉ kém mẹ có 19 tuổi, một cá tính mạnh nên không dễ gì nghe những lời sai bảo, dạy dỗ của mẹ. Vì thế em Mai thường hay cãi mẹ. Mà những lúc đó hai mẹ con thường cãi nhau tay đôi. Thật chẳng khác gì đám trẻ trâu.
Bữa ấy, bà nội báo tin cho ba TN, nói em Mai nhập viện, cấp cứu và đang lọc máu. Ba mẹ TN đang giận nhau nên mẹ không hỏi ba ngọn nguồn. Nhưng linh tính, cùng những kinh nghiệm trong những năm dạy học sinh cấp 3 đã cho mẹ biết em Mai không hề bị bệnh. Những hình ảnh của em Mai hiện về. Mẹ chở em Mai đi nộp hồ sơ tuyển sinh vào lớp 10. Em Mai rụt rè ngồi sau lưng mẹ, rụt rè nói chuyện với mẹ, không chịu mua gì khi mẹ đề nghị sẽ mua đồ cho em. Em ấy - thật khác với những gì mà ba mẹ em đã nhận xét. Rồi một lần em Mai lên facebook và gọi mẹ bằng "mẹ" nữa chứ. Lần ấy, mẹ cũng thấy lạ nhưng lại nghĩ chắc em Mai bắt chước mấy học trò của mẹ, chắc em Mai chỉ đùa cho vui thôi. Bây giờ mẹ mới hiểu vì sao em Mai lại gọi thế. Mẹ thấy thương em Mai. Mẹ lại nhớ đến lần TN và mẹ ôm nhau khóc. Lần ấy TN nghĩ: "Hay là hai mẹ con mình đi chết đi, để cho ba ở một mình". Hơn 5 tuổi TN đã có ý nghĩ như vậy, khoảng 10 năm sau, lúc bằng tuổi em Mai bây giờ, TN sẽ nghĩ gì và làm gì? Đau xót, lo lắng, mẹ trách mình đã vô tâm với em Mai. Giá như mẹ biết rằng em Mai cần một người có thể hiểu em. Giá như mẹ quan tâm đến em, lắng nghe em, chia sẻ những tâm tư tình cảm với em, có lẽ sự thể đã không như vậy. Mẹ đã mong có thể bù đắp những thiếu thốn trong tâm hồn Mai. Mẹ tưởng tượng ra cảnh sẽ đón em Mai vào ở chung với gia đình mình. Mẹ sẽ cho em Mai đi học, sẽ trò chuyện, sẽ tâm sự với em và nhẹ nhàng khuyên nhủ khi em mắc khuyết điểm. Mẹ tin em Mai sẽ ngoan, sẽ biết nghe lời. TN cũng háo hức với dự tính đó của mẹ lắm. Con sẽ giới thiệu với các bạn em Mai là chị của con. Em Mai sẽ đón con đi học, sẽ chơi với con, cột tóc cho con...
Vậy mà em Mai đã không qua khỏi. Em vĩnh viễn ra đi khi mới vừa 16. Mẹ khóc, nhưng rồi lại thấy nhẹ bẫng, bởi hình như em đã thoát khỏi thế giới không thuộc về em. Em sẽ ở trên bầu trời của em, với tự do và tâm hồn trong trắng của mình. Nhưng TN thì lại nhớ em Mai.
- Con muốn em Mai đến ở với nhà mình cơ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét