Chiều đón TN về, mẹ chở TN ghé chợ mua đồ. Lúc mẹ đứng lựa chiếc áo gối thì TN phát hiện ra ở hàng bún bên cạnh có chiếc cân đĩa nhỏ xinh. TN không biết đó là cái gì. TN thấy chiếc đĩa nằm trên cái cân có thể lún xuống khi cô bán hàng đặt đồ lên đó rồi lại bật lên khi cô ấy nhấc đồ ra. TN thích lắm. Vì vậy lúc cô bán hàng quay đi, TN liền lấy tay đấm mạnh một cái xuống chiếc cân. Một tiếng động vang lên, cô bán hàng quay lại, hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra với cái cân của mình:
- Trời ơi, làm cái gì vậy! Tui ghét nhất ai động vô cái cân của tui. Cái cân có 1 kí, lò xo nó yếu mà cứ dộng vô thì mấy mà hư...
Cô ấy còn nói nhiều nữa, tiếng thét chắc phải to gấp 10 lần âm lượng mà cái cân tạo ra sau cú đấm tay của TN. Mặt TN tái xanh. Bình thường TN sẽ khóc ngay, nhưng bây giờ, mặt TN không còn giọt máu thì lấy đâu nước mắt chảy ra. Mẹ vội vỗ vai TN:
- Không sao đâu con. Lần sau con đừng nghịch như thế nữa nhé. Con xin lỗi bác đi.
Bình thường TN xin lỗi ngay nếu như TN sai. Lần này TN cũng sai, TN cũng biết mình sai. Nhưng mà cô ấy vẫn mắng TN té tát với âm vực cao không thể tả. TN co rúm người sợ hãi và không thể cất lên một lời nào. Mẹ định xin lỗi cô ấy thay con, nhưng có vẻ cô ấy chả bận tâm đến điều đó. Vì thế, mẹ không nói gì, định đợi cô ấy nguôi giận mẹ sẽ nói sau. Bác bán hàng cho mẹ bối rối lấy chiếc ghế ra và bảo TN ngồi đó. TN vẫn đứng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Mẹ vỗ vai TN, lau nước mắt và cố an ủi con. Tiếng cô bán bún vẫn oang oang. Không chịu được, mẹ phân trần với bác bán đồ cho mẹ:
- Sao dữ vậy trời, trẻ con không biết gì thì nó mới nghịch, làm gì mà dữ thế không biết!
Những lời nói đó của mẹ đã bay đến tai bác bán bún. Bác ấy không những không "hạ hỏa" mà còn mắng té tát cả mẹ. Nào là "ngu", nào là "không biết dạy con", nào là "tao không cần lời xin lỗi", "trẻ con không biết thì đừng có động vào"... cả những lời tục tĩu mà mẹ không muốn nói ra ở đây. Tự nhiên mẹ thấy thương con bác ấy, thương chồng bác ấy quá chừng. Người phụ nữ to béo, hàng ngày bán vài rổ bún ở góc chợ nghèo có thể đang là mẹ của mấy đứa trẻ nhỉ? Chúng sẽ ra sao khi được sự giáo dục dạy dỗ của người mẹ "biết dạy con" như thế? Lại càng thương TN nữa, chắc đây là lần đầu tiên TN gặp trường hợp như này. Mẹ ra sức vỗ về, nhưng TN vẫn rất sợ. Mãi sau mẹ mới kiếm được chuyện để nói với TN:
- Con nhớ không, trong truyện cổ tích, nàng công chúa thường phải đối mặt với ai nhỉ?
- Bà phù thủy - con đáp nhanh, ngắn một cách rụt rè.
- Bà phù thủy thường như thế nào? - Mẹ hỏi tiếp.
- Bà phù thủy ác lắm, toàn làm hại công chúa, bắt công chúa Bạch Tuyết ăn quả táo độc nè. - Con bắt đầu hào hứng hơn.
Mẹ tranh thủ nói với con:
- Vì vậy con đừng sợ, không sao đâu. Có người cũng đáng sợ như bà phù thủy ấy, nhưng cũng sẽ có nhiều người dễ thương như cô tiên cơ.
Mẹ không biết nói với con điều đó bây giờ có sớm quá không, nhưng mẹ muốn con phải đối mặt, rằng trong cuộc đời, không phải ai cũng tốt, không phải ai cũng biết bao dung. Vì thế, hãy bình tĩnh và thật can đảm lên mới được.
- Nhưng mà bác ấy chửi mẹ ... - con vẫn còn băn khoăn về những lời nói đó.
- Con nghĩ sao về điều đó? - Mẹ hỏi.
- Bác ấy nói không đúng.
- Ừ, vậy con đừng suy nghĩ về những lời đó nữa.
Mẹ định nhắc lại cho con nhớ, rằng lần sau không nên nghịch đồ của người khác như thế. Nhưng mẹ thấy không còn cần thiết nữa.
- Mẹ, mẹ đừng nói chuyện đó cho ai biết nha mẹ, lỡ người ta biết rồi người ta không chơi với bác ấy nữa thì sao! - Con kết thúc câu chuyện bằng lời đề nghị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét