Em Mai, lớn hơn TN 11 tuổi. Nhưng em Mai lại là em, vì mẹ em Mai là em gái của ba TN. Em Mai xinh xắn, biết trang điểm và đã thực sự là một cô gái dậy thì. Năm 4 tuổi, TN được về quê, được chơi với em Mai, được em Mai cưng chiều nên TN coi em Mai như chị của mình. Còn em Mai, mặc dù là em, trong lòng vẫn biết TN là chị, nhưng em Mai thường chỉ gọi tên TN và xưng tên mình khi trò chuyện chứ chả khi nào gọi TN bằng chị. Bố mẹ em Mai đều nói em Mai quậy, lười học và ham chơi. Tuy vậy, em Mai cũng biết chăm em lắm - đứa em trai út kém em Mai 11 tuổi. Bố mẹ đi vắng, em Mai ở nhà đảo lộn tất cả nhà cửa - theo một trật tự mới, mua sơn về và biến căn phòng của em Mai thành một thế giới đầy màu sắc và hình ảnh. Một cô bé thực sự cá tính. Nhưng bố mẹ em Mai lại bảo căn phòng của em Mai giống như động quỷ.
Bố em Mai - người đàn ông có thể nói là khá thành đạt, dù không được học hành nhiều nhưng chú ấy là một nhà thầu xây dựng khá xuất sắc. Xuất phát từ đôi bàn tay trắng, đến nay chú đã có nhà cao cửa rộng, xe hơi riêng, lúc nào thích thì đưa vợ con đi du lịch. Một cuộc sống mà tất cả những người dân quê đều ao ước. Mẹ em Mai, người phụ nữ nhỏ bé, học hết lớp 8 thì nghỉ, suy nghĩ giản đơn, không thích xa hoa, không thích tiêu tiền, thường ở nhà với chút việc nhà, chút việc đồng, và chăm sóc 3 đứa con nhỏ. Em Mai lớn nhất trong nhà, lại chỉ kém mẹ có 19 tuổi, một cá tính mạnh nên không dễ gì nghe những lời sai bảo, dạy dỗ của mẹ. Vì thế em Mai thường hay cãi mẹ. Mà những lúc đó hai mẹ con thường cãi nhau tay đôi. Thật chẳng khác gì đám trẻ trâu.
Bữa ấy, bà nội báo tin cho ba TN, nói em Mai nhập viện, cấp cứu và đang lọc máu. Ba mẹ TN đang giận nhau nên mẹ không hỏi ba ngọn nguồn. Nhưng linh tính, cùng những kinh nghiệm trong những năm dạy học sinh cấp 3 đã cho mẹ biết em Mai không hề bị bệnh. Những hình ảnh của em Mai hiện về. Mẹ chở em Mai đi nộp hồ sơ tuyển sinh vào lớp 10. Em Mai rụt rè ngồi sau lưng mẹ, rụt rè nói chuyện với mẹ, không chịu mua gì khi mẹ đề nghị sẽ mua đồ cho em. Em ấy - thật khác với những gì mà ba mẹ em đã nhận xét. Rồi một lần em Mai lên facebook và gọi mẹ bằng "mẹ" nữa chứ. Lần ấy, mẹ cũng thấy lạ nhưng lại nghĩ chắc em Mai bắt chước mấy học trò của mẹ, chắc em Mai chỉ đùa cho vui thôi. Bây giờ mẹ mới hiểu vì sao em Mai lại gọi thế. Mẹ thấy thương em Mai. Mẹ lại nhớ đến lần TN và mẹ ôm nhau khóc. Lần ấy TN nghĩ: "Hay là hai mẹ con mình đi chết đi, để cho ba ở một mình". Hơn 5 tuổi TN đã có ý nghĩ như vậy, khoảng 10 năm sau, lúc bằng tuổi em Mai bây giờ, TN sẽ nghĩ gì và làm gì? Đau xót, lo lắng, mẹ trách mình đã vô tâm với em Mai. Giá như mẹ biết rằng em Mai cần một người có thể hiểu em. Giá như mẹ quan tâm đến em, lắng nghe em, chia sẻ những tâm tư tình cảm với em, có lẽ sự thể đã không như vậy. Mẹ đã mong có thể bù đắp những thiếu thốn trong tâm hồn Mai. Mẹ tưởng tượng ra cảnh sẽ đón em Mai vào ở chung với gia đình mình. Mẹ sẽ cho em Mai đi học, sẽ trò chuyện, sẽ tâm sự với em và nhẹ nhàng khuyên nhủ khi em mắc khuyết điểm. Mẹ tin em Mai sẽ ngoan, sẽ biết nghe lời. TN cũng háo hức với dự tính đó của mẹ lắm. Con sẽ giới thiệu với các bạn em Mai là chị của con. Em Mai sẽ đón con đi học, sẽ chơi với con, cột tóc cho con...
Vậy mà em Mai đã không qua khỏi. Em vĩnh viễn ra đi khi mới vừa 16. Mẹ khóc, nhưng rồi lại thấy nhẹ bẫng, bởi hình như em đã thoát khỏi thế giới không thuộc về em. Em sẽ ở trên bầu trời của em, với tự do và tâm hồn trong trắng của mình. Nhưng TN thì lại nhớ em Mai.
- Con muốn em Mai đến ở với nhà mình cơ!
Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013
Bí mật của hai mẹ con
Chiều đón TN về, mẹ chở TN ghé chợ mua đồ. Lúc mẹ đứng lựa chiếc áo gối thì TN phát hiện ra ở hàng bún bên cạnh có chiếc cân đĩa nhỏ xinh. TN không biết đó là cái gì. TN thấy chiếc đĩa nằm trên cái cân có thể lún xuống khi cô bán hàng đặt đồ lên đó rồi lại bật lên khi cô ấy nhấc đồ ra. TN thích lắm. Vì vậy lúc cô bán hàng quay đi, TN liền lấy tay đấm mạnh một cái xuống chiếc cân. Một tiếng động vang lên, cô bán hàng quay lại, hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra với cái cân của mình:
- Trời ơi, làm cái gì vậy! Tui ghét nhất ai động vô cái cân của tui. Cái cân có 1 kí, lò xo nó yếu mà cứ dộng vô thì mấy mà hư...
Cô ấy còn nói nhiều nữa, tiếng thét chắc phải to gấp 10 lần âm lượng mà cái cân tạo ra sau cú đấm tay của TN. Mặt TN tái xanh. Bình thường TN sẽ khóc ngay, nhưng bây giờ, mặt TN không còn giọt máu thì lấy đâu nước mắt chảy ra. Mẹ vội vỗ vai TN:
- Không sao đâu con. Lần sau con đừng nghịch như thế nữa nhé. Con xin lỗi bác đi.
Bình thường TN xin lỗi ngay nếu như TN sai. Lần này TN cũng sai, TN cũng biết mình sai. Nhưng mà cô ấy vẫn mắng TN té tát với âm vực cao không thể tả. TN co rúm người sợ hãi và không thể cất lên một lời nào. Mẹ định xin lỗi cô ấy thay con, nhưng có vẻ cô ấy chả bận tâm đến điều đó. Vì thế, mẹ không nói gì, định đợi cô ấy nguôi giận mẹ sẽ nói sau. Bác bán hàng cho mẹ bối rối lấy chiếc ghế ra và bảo TN ngồi đó. TN vẫn đứng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Mẹ vỗ vai TN, lau nước mắt và cố an ủi con. Tiếng cô bán bún vẫn oang oang. Không chịu được, mẹ phân trần với bác bán đồ cho mẹ:
- Sao dữ vậy trời, trẻ con không biết gì thì nó mới nghịch, làm gì mà dữ thế không biết!
Những lời nói đó của mẹ đã bay đến tai bác bán bún. Bác ấy không những không "hạ hỏa" mà còn mắng té tát cả mẹ. Nào là "ngu", nào là "không biết dạy con", nào là "tao không cần lời xin lỗi", "trẻ con không biết thì đừng có động vào"... cả những lời tục tĩu mà mẹ không muốn nói ra ở đây. Tự nhiên mẹ thấy thương con bác ấy, thương chồng bác ấy quá chừng. Người phụ nữ to béo, hàng ngày bán vài rổ bún ở góc chợ nghèo có thể đang là mẹ của mấy đứa trẻ nhỉ? Chúng sẽ ra sao khi được sự giáo dục dạy dỗ của người mẹ "biết dạy con" như thế? Lại càng thương TN nữa, chắc đây là lần đầu tiên TN gặp trường hợp như này. Mẹ ra sức vỗ về, nhưng TN vẫn rất sợ. Mãi sau mẹ mới kiếm được chuyện để nói với TN:
- Con nhớ không, trong truyện cổ tích, nàng công chúa thường phải đối mặt với ai nhỉ?
- Bà phù thủy - con đáp nhanh, ngắn một cách rụt rè.
- Bà phù thủy thường như thế nào? - Mẹ hỏi tiếp.
- Bà phù thủy ác lắm, toàn làm hại công chúa, bắt công chúa Bạch Tuyết ăn quả táo độc nè. - Con bắt đầu hào hứng hơn.
Mẹ tranh thủ nói với con:
- Vì vậy con đừng sợ, không sao đâu. Có người cũng đáng sợ như bà phù thủy ấy, nhưng cũng sẽ có nhiều người dễ thương như cô tiên cơ.
Mẹ không biết nói với con điều đó bây giờ có sớm quá không, nhưng mẹ muốn con phải đối mặt, rằng trong cuộc đời, không phải ai cũng tốt, không phải ai cũng biết bao dung. Vì thế, hãy bình tĩnh và thật can đảm lên mới được.
- Nhưng mà bác ấy chửi mẹ ... - con vẫn còn băn khoăn về những lời nói đó.
- Con nghĩ sao về điều đó? - Mẹ hỏi.
- Bác ấy nói không đúng.
- Ừ, vậy con đừng suy nghĩ về những lời đó nữa.
Mẹ định nhắc lại cho con nhớ, rằng lần sau không nên nghịch đồ của người khác như thế. Nhưng mẹ thấy không còn cần thiết nữa.
- Mẹ, mẹ đừng nói chuyện đó cho ai biết nha mẹ, lỡ người ta biết rồi người ta không chơi với bác ấy nữa thì sao! - Con kết thúc câu chuyện bằng lời đề nghị.
- Trời ơi, làm cái gì vậy! Tui ghét nhất ai động vô cái cân của tui. Cái cân có 1 kí, lò xo nó yếu mà cứ dộng vô thì mấy mà hư...
Cô ấy còn nói nhiều nữa, tiếng thét chắc phải to gấp 10 lần âm lượng mà cái cân tạo ra sau cú đấm tay của TN. Mặt TN tái xanh. Bình thường TN sẽ khóc ngay, nhưng bây giờ, mặt TN không còn giọt máu thì lấy đâu nước mắt chảy ra. Mẹ vội vỗ vai TN:
- Không sao đâu con. Lần sau con đừng nghịch như thế nữa nhé. Con xin lỗi bác đi.
Bình thường TN xin lỗi ngay nếu như TN sai. Lần này TN cũng sai, TN cũng biết mình sai. Nhưng mà cô ấy vẫn mắng TN té tát với âm vực cao không thể tả. TN co rúm người sợ hãi và không thể cất lên một lời nào. Mẹ định xin lỗi cô ấy thay con, nhưng có vẻ cô ấy chả bận tâm đến điều đó. Vì thế, mẹ không nói gì, định đợi cô ấy nguôi giận mẹ sẽ nói sau. Bác bán hàng cho mẹ bối rối lấy chiếc ghế ra và bảo TN ngồi đó. TN vẫn đứng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Mẹ vỗ vai TN, lau nước mắt và cố an ủi con. Tiếng cô bán bún vẫn oang oang. Không chịu được, mẹ phân trần với bác bán đồ cho mẹ:
- Sao dữ vậy trời, trẻ con không biết gì thì nó mới nghịch, làm gì mà dữ thế không biết!
Những lời nói đó của mẹ đã bay đến tai bác bán bún. Bác ấy không những không "hạ hỏa" mà còn mắng té tát cả mẹ. Nào là "ngu", nào là "không biết dạy con", nào là "tao không cần lời xin lỗi", "trẻ con không biết thì đừng có động vào"... cả những lời tục tĩu mà mẹ không muốn nói ra ở đây. Tự nhiên mẹ thấy thương con bác ấy, thương chồng bác ấy quá chừng. Người phụ nữ to béo, hàng ngày bán vài rổ bún ở góc chợ nghèo có thể đang là mẹ của mấy đứa trẻ nhỉ? Chúng sẽ ra sao khi được sự giáo dục dạy dỗ của người mẹ "biết dạy con" như thế? Lại càng thương TN nữa, chắc đây là lần đầu tiên TN gặp trường hợp như này. Mẹ ra sức vỗ về, nhưng TN vẫn rất sợ. Mãi sau mẹ mới kiếm được chuyện để nói với TN:
- Con nhớ không, trong truyện cổ tích, nàng công chúa thường phải đối mặt với ai nhỉ?
- Bà phù thủy - con đáp nhanh, ngắn một cách rụt rè.
- Bà phù thủy thường như thế nào? - Mẹ hỏi tiếp.
- Bà phù thủy ác lắm, toàn làm hại công chúa, bắt công chúa Bạch Tuyết ăn quả táo độc nè. - Con bắt đầu hào hứng hơn.
Mẹ tranh thủ nói với con:
- Vì vậy con đừng sợ, không sao đâu. Có người cũng đáng sợ như bà phù thủy ấy, nhưng cũng sẽ có nhiều người dễ thương như cô tiên cơ.
Mẹ không biết nói với con điều đó bây giờ có sớm quá không, nhưng mẹ muốn con phải đối mặt, rằng trong cuộc đời, không phải ai cũng tốt, không phải ai cũng biết bao dung. Vì thế, hãy bình tĩnh và thật can đảm lên mới được.
- Nhưng mà bác ấy chửi mẹ ... - con vẫn còn băn khoăn về những lời nói đó.
- Con nghĩ sao về điều đó? - Mẹ hỏi.
- Bác ấy nói không đúng.
- Ừ, vậy con đừng suy nghĩ về những lời đó nữa.
Mẹ định nhắc lại cho con nhớ, rằng lần sau không nên nghịch đồ của người khác như thế. Nhưng mẹ thấy không còn cần thiết nữa.
- Mẹ, mẹ đừng nói chuyện đó cho ai biết nha mẹ, lỡ người ta biết rồi người ta không chơi với bác ấy nữa thì sao! - Con kết thúc câu chuyện bằng lời đề nghị.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)