Mới 5 tuổi mà ngày nào con cũng bị ép viết bài cả trang giấy. Trả tuổi thơ lại cho con đây.
Xin lỗi con
Ngày hôm nay mẹ đã xé cuốn tập của con
Cuốn tập mà suốt hơn hai tháng qua mẹ con mình ngày nào cũng cặm cụi, nắn nót viết từng nét, từng chữ
Cuốn tập mẹ đã đếm và nhớ rõ từng ô, từng li, từng vị trí để cùng con xếp chữ cho ngay lối, thẳng hàng
Xin lỗi con
Mẹ đã xé cuốn tập của con
Trên đó không chỉ là chữ, là nghĩa, là những háo hức, băn khoăn ngày con chưa kịp lớn
Trên đó là mồ hôi con đã đổ, là nước mắt con rơi ướt đẫm trái tim mẹ
Trên đó có đầu nhọn bút chì đâm vào tay con rỉ máu
Trên đó, có rất nhiều đêm mẹ băn khoăn trăn trở
Có cả những con điểm như màu máu trên tay con chấp chới nhoẻn nụ cười.
Mẹ đã xé cuốn tập của con
Mẹ đã xé ước mơ ngàn đời của biết bao người mẹ
Mẹ xé những chắt chiu, dành dụm của biết bao ngày cha và mẹ miệt mài lao động.
Tiếng giấy rách toạc
Mẹ hả hê
Đám tàn quân chữ nghĩa lê lết khóc cười
Trong giấc ngủ đêm nay, con sẽ thôi không bị chúng giày vò
Ngày mai con sẽ không còn hồi hộp thắc thỏm chờ những con điểm mang màu máu trên tay con nhảy múa giễu cười
Ước mơ được phóng thích
Những ngày lao động của mẹ cha được thả tự do
Tiếng cười con bừng nở
Xin lỗi con
Ngày hôm nay dường như đến muộn.
7.10.2013